Ngày nào vợ cũng cẩn thận tắm rửa, ch/ăm c/hút cho con riêng của mình. Nhưng một lần v-ô tì-nh chạm vào

Ngày nào vợ cũng cẩn thận tắm rửa, ch/ăm c/hút cho con riêng của mình. Nhưng một lần v-ô tì-nh chạm vào

nh Nam rảo mắt trần nhà, bóng đèn hắt lên những vệt sáng rải rác trên trần. Đêm dài như một bức màn vô hình, âm thanh đồng hồ tịch tặc vang lên từng tiếng tích tắc, làm tim anh thở nặng.

“Không thể tiếp tục im lặng nữa,” anh thầm nghĩ, giọng mình cất lên trong không gian im lặng, như một lời thề. Anh đứng dậy, bước tới cửa sổ, mở ra một tiếng gió lùa lạnh lẽo, nhưng không làm tan băng trong tim.

Anh đi thẳng tới phòng tắm, nơi người vợ vừa tắm xong, còn hơi nước vẫn còn bốc lên trong không khí. Anh nhìn thấy cô đang ôm chiếc khăn trắng, quay sang nhìn anh với nụ cười lạnh lùng.

**Người vợ:** “Anh ơi, sao dậy khuya vậy? Ngủ chưa?”
**Anh Nam:** “Có chuyện mình phải nói, ngay bây giờ.”

Anh Nam đưa tay chạm vào vai cô, nhưng cô nhanh chóng rụt tay lại, ánh mắt dường như muốn tránh né. Anh nín thở, cảm nhận hơi thở cô dày đặc, như đang giấu một điều gì đó.

**Anh Nam (nói chầm chậm):** “Con bé hôm qua run lên khi anh chạm vào. Em có biết tại sao không?”

**Người vợ (cố gắng bình tĩnh):** “Anh đang tưởng tượng rồi. Trẻ con lúc nào cũng sợ…”

Anh Nam không tin. Anh xoay người, đi ra hành lang, bật đèn và mở khoá tủ lạnh. Ôi, tiếng cười của các đứa trẻ trong xóm vang lên từ ngoài, một nhóm cháu nhỏ đang đá bóng trên sân. Anh nhìn thấy cậu bé 7 tuổi đứng bên lề, tay nắm chặt lấy con vợ, mắt đả kích như muốn hét lên.

Anh ra hiệu lệnh vô hình: “Nếu có gì sai, mình sẽ biết ngay.” Anh quay lại phòng tắm, nghiêm nghị hơn.

**Anh Nam (gắt gỏng):** “Em có muốn con mình chảy máu vì chúng ta? Hay em sợ mình sẽ bị xét xử? Đừng trách mình, vì mình cũng đã cho em cơ hội làm mẹ.”

**Người vợ (giọng run rẩy):** “Anh… anh không hiểu. Con… con không muốn nói.”

Anh Nam nhìn thẳng vào mắt cô, không để cho bất kỳ lời bào làm mình lạc lối. Anh nhặt một chiếc khăn tắm, vứt lên giường, như một biểu tượng của sự phá tan.

**Anh Nam:** “Được rồi, anh sẽ tự mình tìm ra sự thật.” Anh mở cửa sổ, bước ra ngoài, hướng về ngõ khu phố. Trên con đường ẩm ướt, anh thấy những bóng người đang quây quần, Người trong xóm đứng bên tường, lặng lẽ quan sát.

**Người trong xóm (lặng lẽ):** “Bà ấy thật tốt bụng, không ai dám nói gì.”

Anh Nam dừng lại, quay sang Người trong xóm, ánh mắt sắc lạnh.

**Anh Nam:** “Nếu bà ấy thật tốt, tại sao con lại sợ?”

Người trong xóm nhìn chằm chằm, môi chừng mở ra một lời giải thích mà không thể thốt ra hết. Anh Nam không chờ đợi, anh quay lại nhà, mở cánh cửa phòng ngủ, nơi cậu bé đang ngủ gật.

**Anh Nam (đặt tay lên vai con):** “Con… con tin anh không?”

Cậu bé mở mắt, nhìn Anh Nam một lúc, rồi rụt tay lại, đôi tay trắng bệch, như muốn cắt đứt mọi liên kết. Anh Nam ấn định, không gượng ép, chỉ đứng yên, để cho nỗi sợ bốc lên tự nhiên.

Một tiếng thở dài vang lên, tiếng của người vợ, vừa đi vào phòng, vừa giật mình khi thấy Anh Nam đang ngồi bên con.

**Người vợ (cứu hòa):** “Cứu con.”

Anh Nam đứng dậy, gạt bỏ mọi hối hận. Anh quyết định, đêm nay sẽ không để bóng tối chiếm lĩnh nữa. Anh lấy điện thoại, gọi cho một số điện thoại không quen thuộc, tiếng đồng hồ vẫn phút phút tích tắc, nhưng giờ đây, mỗi tiếng tích tắc là một lời hứa: sẽ khám phá, sẽ đối mặt, sẽ không để bất kỳ ai – kể cả người mình tin – che giấu sự thật.

Anh Nam ngồi lại, mắt nhìn vào gương trong tủ, thấy phản chiếu khuôn mặt mình, đẫm mồ hôi, nhưng ánh mắt hiện lên quyết tâm. Đêm vẫn còn dài, nhưng trái tim anh đã sẵn sàng cho cuộc đấu tranh cuối cùng.

Sáng hôm sau, ánh nắng đầu ngày le lói qua rèm cửa, ánh sáng yếu ớt làm bầu không khí trong nhà lung linh. Anh Nam dậy sớm hơn thường lệ, lặng lẽ mở cửa sổ, hít một hơi không khí ẩm ướt của khu phố. Anh để lại tiếng đồng hồ bấm điệu nhẹ trong tai, như một lời nhắc nhở rằng thời gian đang chạy.

Anh bước vào phòng khách, thấy vợ đã chuẩn bị sẵn bát ăn sáng cho cậu bé. Người vợ quay lại, nở nụ cười hiền lành, giọng nhẹ nhàng như thường ngày:

**Người vợ:** “Sáng rồi, con muốn ăn bánh mì hay cháo?”

**Cậu bé (nhìn lên, tay chập chờn):** “Bánh mì ạ.”

Trong khoảnh khắc ấy, Anh Nam chú ý tới cử chỉ của người vợ. Khi cô đưa tay chỉnh áo cho con, những ngón tay nhẹ nhàng ướt hơi ẩm từ chiếc áo còn ẩm ướt sau khi tắm, cô nhẹ nhàng vuốt tóc cho cậu bé. Cậu bé rụt lại, đầu gối khẽ co người, mắt nhìn chằm chằm vào sàn, tay siết chặt vào miệng cốc sữa.

**Anh Nam (nghĩ nhanh, thầm tự nhủ):** “Mỗi lần cô chạm, con lại co lại.”

Anh không để lộ cảm xúc. Anh đứng ở một góc phòng, mắt dõi theo từng chuyển động. Khi người vợ lau mặt cho con bằng khăn mềm, cô khẽ chạm vào má của cậu bé, cậu bé giật mình, miệng mở ra một tiếng rên nhẹ, rồi lại nhanh chóng hút lại tay.

**Cậu bé (khẽ thở hổn hển):** “Em… ừ…”

Người vợ tiếp tục nói:

**Người vợ:** “Con ăn được không? Đừng lo lắng, ba sẽ luôn bên con.”

**Anh Nam (đi tới gần, giọng bình tĩnh):** “Con ăn được rồi, mình ăn cùng nhau thôi.”

Cậu bé nhìn Anh Nam, rồi nhanh chóng rụt tay lại, đôi bàn tay trắng bệch như muốn đẩy mọi cảm xúc ra xa. Anh Nam cảm nhận được sự căng thẳng, như một tấm lưới vô hình đang kéo mọi cảm xúc vào trong.

Trong khi người vợ đang dọn dẹp bát đĩa, cô đột nhiên nhớ ra lần hôm trước mình tắm cho con. Cô quay lại, nhìn Anh Nam, giọng mình hơi run:

**Người vợ:** “Anh… hôm qua mình… có chuyện gì không ổn sao?”

**Anh Nam (giữ vẻ bình tĩnh, mắt không rời cậu bé):** “Em có thấy con run khi anh chạm vào không? Em có biết tại sao không?”

**Người vợ (ánh mắt đắm đuối, cố gắng giấu đi nỗi bối rối):** “Con… con sợ một vài thứ. Em không biết là gì…”

Anh Nam quay sang nhìn người trong xóm qua cửa sổ, thấy vài đứa trẻ đang chạy nhảy trên sân, tiếng cười vang lên như muốn che lấp tiếng thở dày đặc trong nhà. Người trong xóm, đứng bên tường, gượng gạo nở nụ mỉm cười bảo:

**Người trong xóm:** “Bà ấy thực sự tốt bụng, không có gì đáng ngờ.”

Anh Nam nở nụ cười khinh chế, mắt lạnh lùng:

**Anh Nam:** “Nếu bà ấy thật tốt, tại sao con sợ tới mức co người mỗi khi được chạm vào?”

Cậu bé chợt đứng dậy, chạy ra phòng tắm, vừa mở cánh cửa vừa nắm chặt tay mình, như muốn bảo vệ bản thân. Anh Nam nhanh chóng bước theo, bật đèn, nhìn thấy hơi nước còn bốc lên trong không khí, và tiếng rì rào nhẹ của vòi nước đang tắt dần. Anh nhìn vào gương, thấy phản chiếu khuôn mặt cô vợ, đôi mắt rưng rưng.

**Người vợ (khẽ thở dài):** “Anh… nếu có chuyện nào mà con không muốn nói… em… sẽ cố gắng lắng nghe.”

Anh Nam đứng yên, tay chạm vào tay cậu bé, cảm nhận sự lạnh lẽo và do dự. Anh thở sâu, rồi quyết định không ép buộc:

**Anh Nam:** “Con, ba muốn con biết rằng ba luôn ở đây. Nếu con muốn nói, cứ nói, không có ai ép buộc.”

Cậu bé lặng im, ánh mắt chập chờn, rồi nhanh chóng rụt tay lại, như muốn chắn mọi cánh cửa. Anh Nam nhìn vào ánh mắt của người vợ, thấy một vệt sợ hãi lẫn lo lắng.

**Người vợ (đánh lấy tay Anh Nam, giọng khẽ run):** “Anh… anh có biết mình đang làm gì không?”

**Anh Nam (đánh trả bằng ánh mắt kiên quyết):** “Ta sẽ tìm ra sự thật, dù có phải trả giá bao nhiêu.”

Tiếng chuông cửa vang lên, một người hàng xóm mang bánh mì đến, nở nụ cười tươi rói:

**Mấy đứa nhỏ trong xóm (vẫy tay):** “Hôm nay chơi bóng nhé!”

Nhưng trong lòng Anh Nam, mọi tiếng cười, mỗi tiếng xào xạc của bình tĩnh vẫn bị đè nặng bởi một câu hỏi âm thầm: ai là kẻ thật sự giấu giếm? Anh đứng lại, mắt dõi theo người vợ, cậu bé, và những ánh mắt thầm lặng của những người quanh. Hơi thở của anh chậm lại, nhưng quyết tâm vẫn cháy bỏng.

Anh Nam ngồi xuống ghế sofa, ánh sáng lờ mờ từ cửa sổ chiếu lên bàn ăn. Cậu bé 7 tuổi ngồi đối diện, tay siết chặt cây bút, môi run rẩy.

**Anh Nam:** “Con à, ở nhà có ai làm con sợ không?”

Cậu bé cúi gằm, mắt không rời xuống bàn, ngón tay co lại trên bút.

**Cậu bé (lặng lẽ, giọng thì thầm):** “…không….”

Một khoảnh khắc im lặng kéo dài, không gian dường như ngột ngạt. Anh Nam cảm nhận nhịp tim mình thắt lại, mắt dò xét từng cử chỉ của con.

**Anh Nam (nỗ lực bình tĩnh):** “Con không cần phải giấu bất cứ điều gì. Ba muốn biết vì sao con lại co lại mỗi khi mẹ chạm vào.”

Cậu bé rụt lại, tay siết chặt bút hơn, môi kẹt lại, hơi thở nặng nề.

**Cậu bé:** “…đó…có người…”

**Anh Nam (cận gũi, giọng nghiêm):** “Ai? Nói cho ba nghe đi.”

Bầu không khí nặng nề hơn, tiếng chuông cửa vang vọng qua hành lang, nhưng người trong xóm vẫn chưa xuất hiện.

**Cậu bé (đầu lạnh, mắt nhìn xuống sàn):** “…không…không muốn nói…”

Anh Nam lặng im một lúc, ánh mắt lướt qua người vợ đang đứng gần bếp, đôi mắt cô rơi đầy nghi ngờ.

**Anh Nam (nói thầm, suy nghĩ nhanh):** “Cô sẽ không để mình sai lầm.”

Anh Nam đặt tay lên vai cậu bé, cảm nhận lạnh lẽo của lớp da.

**Anh Nam:** “Con tin ba nhé, nếu có gì không ổn, ba sẽ bảo vệ con.”

Cậu bé gật đầu yếu ớt, mắt chợt dừng lại nhìn lên, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn trên má.

**Cậu bé (khẽ, giọng khàn):** “Con… sợ… khi… bà… chạm… vào…”

Tiếng cười trẻ con vang lên từ sân, nhưng trong nhà chỉ còn tiếng thở căng thẳng của ba và tiếng thở lặng của con.

**Anh Nam (đánh giá nhẹ, quyết tâm):** “Ba sẽ tìm ra sự thật, dù có phải trả giá bao nhiêu.”

Câu nói dứt, anh Nam đứng dậy, bước tới phòng tắm, mở cánh cửa, mở đèn, nhìn vào gương, thấy hình ảnh người vợ rưng rưng.

**Anh Nam (nội tâm ngắn gọn):** “Thời điểm này, không thể quay lại.”

Anh quay lại hướng nhìn cậu bé, ánh mắt cháy lên quyết tâm.

**Anh Nam:** “Con, nếu có ai làm con sợ, con hãy bảo ba. Ba sẽ không để ai làm con đau nữa.”

Cậu bé gật đầu, nắm chặt bút như nắm lấy một mảnh hy vọng, mắt lấp lánh một tia đèn le lói.

Tiếng chuông cửa lại vang, người trong xóm đẩy cửa vào, mang bánh mì, mỉm cười.

**Người trong xóm:** “Sáng tốt như bây giờ, ăn gì chưa?”

Anh Nam nở một nụ cười lạnh lùng, nhưng trong lòng ngọn lửa quyết tâm vẫn cháy rực.

**Anh Nam:** “Cảm ơn, chúng tôi đang… suy nghĩ.”

Cảnh quay lùi lại, ánh sáng dịu dần, tiếng cười trẻ thơ vẫn vang vọng, nhưng giữa nhà, nỗi sợ hãi và quyết tâm đang dâng lên.

Người trong xóm đứng im, lặng lẽ nhịn thở khi nghe tiếng bước chân Anh Nam rón rén ra khỏi nhà. Anh bật bước xuống ngõ, mắt hơi cau lại, ánh đèn đường vắt vời vừa nhấp nháy.

**Người trong xóm (đánh hơi ngượng, giọng thấp):** “Thì… anh nhớ lần mình đi dạo chùa xưa không? Trời đêm, mình thấy một bé trai đứng lặng ở góc hẻm, mắt nó… như sợ hãi gì đó.”

**Anh Nam (đột ngạt dừng lại, quay người):** “Cậu nói gì?”

**Người trong xóm (há hơi, ngậm ngùi):** “Mình… mình nhớ cô bé… à, cô vợ anh, đã từng gặp cậu bé. Hồi mẹ gọi con đi tắm, con cứ la hét, đứng một mình sau cánh cổng. Người ta bảo trẻ con thường sợ nước, nhưng… cậu bé nói mẹ cứ gọi, nhưng không thấy ai tới.”

**Anh Nam (lòng chợn lạnh, tiếng thở chậm lại):** “Cậu chắc chứ?”

**Người trong xóm (gãi đầu, hơi sợ hãi):** “Chắc… chỉ là mình nghe bà lão nói. Bà bảo, “Con bé nói nghe tiếng mẹ gọi nhưng không thấy mẹ tới”. Có lẽ… có chuyện gì đó xảy ra ở đấy.”

Tiếng gió nhẹ thổi qua, lá rụng khẽ rơi trên mặt đất. Anh Nam nhìn vào con mắt đen thẳm của cậu bé đang đứng lặng sau lưng người trong xóm, tay chắp lại, lặng lẽ.

**Anh Nam (đi thẳng tới cậu bé, giọng quyết liệt):** “Con, nói cho ba nghe. Có chuyện gì mẹ đã làm với con khi mẹ gọi con đi tắm?”

Comments

No comments yet. Why don’t you start the discussion?

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *