Kỷ Niệm 5 Năm Ngày Cưới, Chồng Âm Thầm Đầ/u Đ/ộc Vợ Để Chiế/m Tài Sản…
Nhưng Người Ă/n Nh/ầm Lại Là Cô B/ồ
Ngôi nhà hai tầng trong hẻm nhỏ tĩnh lặng. Hôm nay đánh dấu năm năm ngày cưới của Nguyễn Phương Mai và Trần Minh Vũ.
Bà Trầm sang nhà bác cả, để lại không gian riêng cho đôi trẻ.
Bà tin tưởng con trai sẽ chuẩn bị bữa tối ấm cúng.
Nhưng khi cánh cửa sắt khép lại, nụ cười trên môi Vũ tắt ngấm.
Hắn rút từ túi quần một lọ thủy tinh nhỏ — thallium, ch/ất độ/c không màu, không mùi, không vị.
Hắn muốn cái ch/ết của Mai diễn ra tự nhiên, để thừa kế căn nhà và bảo hiểm nhân thọ, tự do đến với nhân tình.
Từng giọt dun/g dị/ch rơi vào đĩa súp nấm, hắn khuấy đều.
Khói bốc lên nghi ngút.
Ngoài cửa, Mai đã đứng đó từ lúc nào. Cô về sớm để tạo bất ngờ.
Qua khe cửa kính mờ, cô thấy tất cả: đôi tay run rẩy, lọ thủy tinh, động tác khuấy.
Sự thật hiện ra trần trụi.
Bản năng bác sĩ khiến thần kinh cô đanh lại. Ký ức năm năm dội về — những lần hắn thức đêm chăm cô ốm, những lời thề thốt, tất cả sụp đổ.
Người đàn ông cô gọi là chồng đang chuẩn bị án t/ử cho cô.
Mai rút điện thoại, ghi lại khoảnh khắc Vũ đậy nắp lọ, nhét vào túi áo vest.
Cô xóa giọt nước mắt, xỏ giày, cố tình tạo tiếng bước chân.
“Vũ ơi, em về rồi nè.”
Hắn giật bắn, lau tay vào quần, bước ra với nụ cười gượng. “Em về rồi à?
Anh chuẩn bị xong hết món em thích rồi.”
Mai nhìn thẳng vào mắt hắn, nhận ra sự co giật nơi lông mày. “Cảm ơn anh.”
Đĩa súp chứa độ/c đặt trước mặt Mai. Vũ ngồi đối diện, mồ hôi rịn trên trán.
“Em ăn thử xem, anh nấu theo công thức em thích.”
Mai ngồi xuống, cầm thìa. Cô từ tốn xoay nhẹ, quan sát từng cử động của chồng. “Anh tự tay nấu hết sao?”
“Kỷ niệm năm mà, anh muốn làm điều đặc biệt.”
“Đúng là rất đặc biệt.” Mai nâng thìa lên giữa không trung.
Đúng lúc ấy, chuông cửa reo dồn dập, xé tan không khí ngột ngạt. Vũ thở phào, chạy ra mở.
“Anh Vũ, em mang hồ sơ dự án mới sang cho anh ký gấp đây.” Lê Bích Ngọc, nhân viên cấp dưới 25 tuổi, nhân tình của Vũ, bước thẳng vào. Cô ta diện váy đỏ mận, nước hoa nồng nặc.
Ngọc tiến vào phòng ăn, ánh mắt đầy thách thức. “Ôi, chị Mai. Em xin lỗi vì làm phiền bữa tối lãng mạn.”
Mai không đứng dậy: “Không sao, cô cứ tự nhiên.”
Ngọc ngồi xuống, mỉa mai: “Chị Mai đúng là số hưởng, đi làm về muộn mà có chồng nấu ăn.
Nhưng phụ nữ mà để chồng quán xuyến hết thì dễ m/ất chồng lắm.” Vũ cố kéo Ngọc đứng dậy. Ngọc hất tay: “Anh làm gì mà cuống? Em vừa đến đã đu/ổi?”
Mai đứng dậy: “Để tôi rót rượu mừng công việc của cô.” Cô đi lấy rượu, cố tình va vào ghế.
Rượu vang đỏ dội thẳng lên váy Ngọc
. Ngọc nhảy dựng: “Chị làm gì thế?” Mai giả vờ hốt hoảng lấy giấy lau, càng làm vết bẩn loang. “Xin lỗi.
Cô vào nhà vệ sinh xử lý ngay đi.”
Vũ kéo Ngọc ra góc hành lang. Trong giây lát, Mai nhanh tay nhấc đĩa súp chứa đ/ộc, cháo đổi với đĩa súp trống của Ngọc
. Cô múc súp từ nồi vào đĩa của mình, chỉnh lại vị trí, thìa, khăn lau — mọi chi tiết trùng khớp.
Chỉ trong 15 giây.
Ngọc trở lại, hầm hầm. Cô ngồi xuống, cầm thìa, múc một muỗng súp đầy đưa vào miệng.
Vũ trố mắt nhìn, bất lực. Ngọc chẹp miệng: “Cũng thường thôi, chị Mai làm như thần thánh lắm không bằng.”
Mai nhấp rượu, quan sát đồng hồ……………
“Cô Ngọc, cô biết chất độc thallium không? 5 phút đầu, nó yên lặng trong dạ dày. Phút 15, tấn công hệ thần kinh, mạch máu co thắt.
Phút 20, dạ dày co bóp dữ dội, người trúng độc gục ngã, đau như hàng ngàn lưỡi dao xé ruột.”
Vũ mặt cắt không máu: “Đủ rồi! Em điên à?” Mai lạnh lùng: “Anh giật mình cái gì? Em chỉ chia sẻ kiến thức.”
Ngọc định cười nhưng bụng bắt đầu cồn cào. Vệt nóng rát nhen nhóm.
Cô cố giữ vẻ kiêu ngạo. Nhưng đến giây thứ 20, mặt cô tái xanh, buông thìa, gập người, gào thét: “Đau! Bụng tôi!”
Cô trượt khỏi ghế, quằn quại, nôn mửa, co giật.
Vũ lao tới, quỳ xuống, nhưng hắn gào lên vì sợ tội ác bị phanh phui: “Mai! Em đã làm gì cô ấy?”
Mai bước tới, giọng như lưỡi dao: “Anh phải tự hỏi mình — đó là thứ anh vừa nhỏ vào đĩa súp của em đấy.”
Vũ đơ người, ngã gục, chắp tay van xin: “Anh sai rồi, anh bị cô ta xúi dục.
Em cứu cô ấy đi, cô ấy chết anh đi tù!” Ngọc, dù đau đớn, vẫn nghe rõ — kẻ hứa giết vợ để cưới cô ta hóa ra hèn hạ.
Mai không để mạng sống tàn lụi.
Cô quát Vũ lấy nước muối, quỳ xuống sơ cứu: kéo Ngọc nằm nghiêng, ép uống nước muối, ấn gốc lưỡi gây nôn. Cô đưa Ngọc lên xe, phóng về bệnh viện.
Trên đường, cô gửi video ghi hành vi hạ độc của Vũ và lọ độc cho công an.
Tại bệnh viện, Ngọc được cấp cứu. Điều tra viên xuất hiện, còng tay Vũ.
Hắn quỳ gào: “Mai ơi, em đẩy anh vào tù?” Mai lùi lại: “Khi anh bỏ độc vào đĩa súp của em, anh đâu nhớ em là vợ. Anh tự đẩy mình vào đây.” Vũ bị dẫn đi.
Sáng hôm sau, Ngọc tỉnh. Mai vào thăm. Ngọc khóc: “Sao chị cứu tôi?” Mai bình thản: “Tôi là bác sĩ.
Mạng sống quý giá hơn thứ tình cảm dơ bẩn. Kẻ muốn giết cô là người đàn ông cô tôn thờ.
Hãy nhớ cơn đau này mà sống đàng hoàng.” Ngọc oà khóc, quay mặt vào tường.
Mai trở về nhà. Bà Trầm nắm tay cô: “Mẹ xin lỗi con vì đã sinh ra đứa con bất hiếu đó.” Mai ôm mẹ chồng: “Mẹ không có lỗi.
Con vẫn là con của mẹ.”
Mai bước ra sân, ánh nắng rực rỡ.
Có những ranh giới trong đời, một khi bước qua thì không còn đường lùi.
Mai đã giữ vững nhân văn, bảo vệ bản thân, đưa kẻ ác ra ánh sáng.
Quá khứ khép lại, trước mắt cô là cuộc đời tự do, thanh thản.
